Vết Nứt Trên Ly Sứ
Linh87 lượt phát
Hoàng hôn rơi xuống tay Phố cũ gầy hao gầy Góc quán nhỏ đầy mây Khói thuốc bay vờn bay Tôi ngồi đếm những bước chân qua Nghe đời mình như tiếng hát xa Tách cà phê đã nguội từ lâu Chỉ còn lại một màu đen sâu Kìa một người khách lạ Bước vội qua hiên nhà Nét mặt ấy sao quá quen Như thước phim trắng đen Làm tim tôi bỗng rung lên Một cái tên đã suýt lãng quên Mười lăm năm trôi mau Lời hứa xưa ở đâu? Tình rơi vào vực sâu Cà phê đắng đã lạnh lâu Chẳng còn oán chẳng còn đau Chỉ còn nỗi buồn màu nâu Lắng lại như bụi trên đĩa than Mọi thứ rồi cũng sẽ dở dang Bụi bám đầy trên giá nhạc Cuộc đời giờ đã khác Tiếng kim rơi ngơ ngác Trên một bản tình ca lạc Anh của mười lăm năm trước Cũng từng dừng bước nơi đây Ánh mắt đầy vơi những say Lời thề tựa gió tựa mây Giờ gương mặt ấy hiện ra Trên một người hoàn toàn xa lạ Tôi mỉm cười cho những xót xa Nốt Blue ngân thật dài Rung trên môi mệt nhoài Chẳng còn ai đợi ai Chỉ còn đêm ở lại Harmonica buồn tê tái Tiếng piano điện miệt mài Ru lòng mình qua những sai trái Mười lăm năm trôi mau Lời hứa xưa ở đâu? Tình rơi vào vực sâu Cà phê đắng đã lạnh lâu Chẳng còn oán chẳng còn đau Chỉ còn nỗi buồn màu nâu Lắng lại như bụi trên đĩa than Mọi thứ rồi cũng sẽ dở dang Lắng lại như bụi mờ Trên những giấc mơ chờ Lắng lại như bụi mờ Trên những dòng thơ khờ Người khách lạ đã đi khuất Chỉ còn mùi hương cũ phảng phất Tôi lau nhẹ mặt đĩa đen Cho âm thanh bớt nghẹn Ký ức không cần thắp đèn Cứ để nó ngủ yên trong bóng đêm
Đang tải…