Chiều Mưa Phố Cổ
Linh33 écoutes
Mười hai năm như giấc chiêm bao Góc quán cũ giờ đã xanh xao Khói thuốc xưa bay tận trời cao Người đi chẳng để lại lời chào Kỷ niệm rơi xuống hố sâu thăm thẳm Để mình tôi đứng giữa trời hư ảo Dãy nhà cao tầng mọc lên thay thế Những bức tường rêu phong đã cũ kỹ Tôi tìm lại chút hương vị say mê Của một thời thanh xuân đầy mộng mị Vết nứt trên chiếc ly sứ màu trắng Vẫn còn giữ lấy một chút hơi ấm Tình mình tan vào trong từng giọt đắng Giữa phố thị ồn ào và lặng câm Chẳng oán trách chi một người đã đi Chỉ thấy lòng mình nhẹ bẫng như mây Đời trôi đi không cần một lý do gì Ta uống cạn nỗi buồn ở nơi đây Uống cạn nỗi buồn này Cho vơi bớt những hao gầy Uống cạn nỗi buồn này Cho lòng mình thôi lung lay Anh pha nhạc cho đời thêm mềm mại Tiếng harmonica ngân dài tê tái Rồi lặng lẽ bước đi không trở lại Để mặc tôi với nỗi nhớ khôn nguôi Hương cà phê vẫn nồng nàn đầu lưỡi Mà bóng người đã khuất nẻo mù khơi Dãy nhà cao tầng mọc lên thay thế Những bức tường rêu phong đã cũ kỹ Tôi tìm lại chút hương vị say mê Của một thời thanh xuân đầy mộng mị Vết nứt trên chiếc ly sứ màu trắng Vẫn còn giữ lấy một chút hơi ấm Tình mình tan vào trong từng giọt đắng Giữa phố thị ồn ào và lặng câm Chẳng oán trách chi một người đã đi Chỉ thấy lòng mình nhẹ bẫng như mây Đời trôi đi không cần một lý do gì Ta uống cạn nỗi buồn ở nơi đây Thời gian là dòng sông chảy xiết Cuốn trôi đi những điều thân thiết Ta học cách chấp nhận sự biệt ly Mà không cần hỏi thêm một câu gì Cứ để vết nứt kia nhắc nhở Rằng mình đã từng yêu đến nghẹt thở Vết nứt trên chiếc ly sứ màu trắng Vẫn còn giữ lấy một chút hơi ấm Tình mình tan vào trong từng giọt đắng Giữa phố thị ồn ào và lặng câm Chẳng oán trách chi một người đã đi Chỉ thấy lòng mình nhẹ bẫng như mây Đời trôi đi không cần một lý do gì Ta uống cạn nỗi buồn ở nơi đây Ly sứ cũ Tình đã cũ Nỗi đau ngủ Trong sương mù
Chargement…