Vết Nứt Trên Ly Sứ
Linh87 diputar
Hẻm nhỏ gầy, mưa vừa tạnh Mùi dầu máy, quện hơi lạnh Anh ngồi đó, lưng đã còng Mười năm dài, một khoảng không Ánh đèn dầu, vàng võ soi Chẳng cần lời, chẳng cần nói Lặng im nghe, tiếng thời gian Trôi qua kẽ tay, nhẹ nhàng Kính lúp soi, những vụn vỡ Hay soi tìm, một hơi thở? Bàn tay gầy, vẫn run run Nhịp đời xoay, trong mông lung Ta nhìn nhau, không câu chào Ký ức cũ, lại tuôn trào Tích tắc, tích tắc, tiếng lòng rơi Bụi đồng hồ, phủ kín một đời Chiếc đồng hồ đôi, anh vẫn giữ Vết xước ngày xưa, in dấu cũ Chẳng còn buồn, chẳng còn đau Chỉ là mình, đã mất nhau Giữa Sài Gòn, hoa lệ đau (Ooh, mười năm trôi quá mau) Kim giây quay, vòng đơn côi Tình đã cạn, trên đầu môi Lặng lẽ nhìn, bụi vàng rơi Bay khắp trời, người ơi Tạp dề xanh, đã sờn bạc Vụn vàng rơi, như nốt nhạc Anh ngước nhìn, mắt xa xăm Lặng lẽ cười, sau mười năm Gặp lại nhau, như người lạ Mà tâm can, sao nghiêng ngả Tiếng búa gõ, nhịp đều đều Trong căn tiệm, đầy cô liêu Kính lúp soi, những vụn vỡ Hay soi tìm, một hơi thở? Bàn tay gầy, vẫn run run Nhịp đời xoay, trong mông lung Ta nhìn nhau, không câu chào Ký ức cũ, lại tuôn trào Tích tắc, tích tắc, tiếng lòng rơi Bụi đồng hồ, phủ kín một đời Chiếc đồng hồ đôi, anh vẫn giữ Vết xước ngày xưa, in dấu cũ Chẳng còn buồn, chẳng còn đau Chỉ là mình, đã mất nhau Giữa Sài Gòn, hoa lệ đau (Ooh, mười năm trôi quá mau) Thời gian là, gã thợ tồi Chẳng sửa được, chuyện chia phôi Kim giây chạy, chẳng đợi người Để lại đây, một nụ cười Mặn đắng môi, không nước mắt Chỉ có lòng, đang thắt chặt (Yeah, thắt chặt lại thôi) Tích tắc, tích tắc, tiếng lòng rơi Bụi đồng hồ, phủ kín một đời Chiếc đồng hồ đôi, anh vẫn giữ Vết xước ngày xưa, in dấu cũ Chẳng còn buồn, chẳng còn đau Chỉ là mình, đã mất nhau Giữa Sài Gòn, hoa lệ đau (Ooh, mười năm trôi quá mau) Anh vẫn sửa, những hư hao Còn lòng em, thì thế nào? Bụi vàng rơi, vương trên áo Chuyện tình mình, như chiêm bao
Memuat…