Vết Nứt Trên Ly Sứ
Linh87 تشغيل
Sài Gòn sớm, sương giăng mờ lối cũ Tiếng chổi tre khua động giấc ngủ Cà phê rang, mùi nồng thơm quá khứ Tôi đứng đây, đếm giọt buồn tự lự Bên dòng kênh, nước trôi đi do dự Bóng người quen, dừng chân bên quán nhỏ Chiếc áo sờn, vai đổ bóng thời gian Anh gọi một ly đen, không đường, không sữa Tiếng nói trầm, làm lòng tôi vỡ tan Bụi trần gian, vương trên đôi mắt nản Bàn tay gầy, run nhẹ khi đón lấy Mắt chạm nhau, rồi vội vã quay đi Anh không nói, tôi cũng chẳng dám hỏi Chút tình xưa, giờ còn lại điều chi? Chỉ còn sương, đọng trên những hàng mi Tóc anh bạc rồi, bụi đường vương trắng xóa Tình mình ngày đó, giờ như khói nhạt nhòa Dòng kênh vẫn trôi, chở bao nỗi xót xa Lặng lẽ nhìn nhau, giữa phố xá người qua Cà phê đắng môi, hay lòng mình đắng quá? (Ooh...) Mùi khói ám vào tim (Ooh...) Lặng lẽ một cánh chim Sương tan dần theo những dấu chân chìm Phố bắt đầu, ồn ào những chuyến xe Nắng lên cao, xuyên qua tán lá me Anh đứng đó, lặng yên như lắng nghe Tiếng thở dài, của một thời say mê Giờ xa xôi, lối cũ chẳng còn về Mấy chục năm, tưởng chừng như đã mất Gặp lại đây, sao thấy quá chênh chao Người dưng ngược lối, hay người thương cũ? Chẳng thể chào nhau, dù lòng đau thế nào Nỗi buồn này, biết gửi lại phương nao? Tóc anh bạc rồi, bụi đường vương trắng xóa Tình mình ngày đó, giờ như khói nhạt nhòa Dòng kênh vẫn trôi, chở bao nỗi xót xa Lặng lẽ nhìn nhau, giữa phố xá người qua Cà phê đắng môi, hay lòng mình đắng quá? Đừng nói chi anh Đừng nhắc tên nhau Để khói thuốc bay Che lấp niềm đau Tóc anh bạc rồi, bụi đường vương trắng xóa Tình mình ngày đó, giờ như khói nhạt nhòa Dòng kênh vẫn trôi, chở bao nỗi xót xa Lặng lẽ nhìn nhau, giữa phố xá người qua Cà phê đắng môi, hay lòng mình đắng quá?
جارٍ التحميل…