Cánh Buồm Bạc Màu
Minh30 การเล่น
Sương giăng mờ bến cũ Gió lùa vào nếp áo Mười tám năm viễn xứ Giờ như một chiêm bao Dưới chân cầu đò vắng Nghe vị phèn đắng ngắt Bàn tay quen kìm búa Lấm lem mùi dầu mỡ Đã đi qua bao mùa Chẳng một lần trăn trở Giờ đứng đây lặng lẽ Run rẩy như đứa trẻ Tôi đã lắp bao nhiêu bóng đèn cho phố thị rực rỡ? Mà để góc sân nhà mẹ tối tăm không chút hơi thở? Hàng ngàn dặm dây cáp, hàng vạn dòng điện cao Sao chẳng dẫn lối tôi về, sao cứ mãi lao đao? Có phải tôi đã quên? Hay tại lòng chưa yên? Kìa mái tôn rỉ sét hiện ra trong màn mưa Mẹ có còn thức đợi như những ngày xưa? Lớp vỏ thô ráp này, trái tim đầy sẹo này Chỉ muốn được gục ngã dưới chân người ngay Cho con xin một lần Buông bỏ những phân vân Để bình yên thấm đẫm Trong vòng tay ân cần Ánh sáng thành đô Chỉ là hư ảo Dòng sông quê mình Mới là bến đậu Tiếng mưa rơi trên lá Nhắc lại lời mẹ ru Cuộc đời như hối hả Trong màn sương sương mù Tôi nhìn vào gương mặt In hằn những vết cắt Trạm biến áp ngoài kia Có làm sáng lòng tôi? Hay chỉ là chia lìa Khiến lệ đắng bờ môi? Tôi là ai giữa đời? Một kẻ lạ đơn côi? Mười tám năm bươn chải để đổi lấy điều chi? Một tấm bằng kỹ sư hay nỗi buồn phân ly? Những cột điện cao vút, những công trình đồ sộ Có che nổi mái đầu bạc đang tựa cửa bên lộ? Tôi tự hỏi chính mình Giữa đêm dài lặng thinh Kìa mái tôn rỉ sét hiện ra trong màn mưa Mẹ có còn thức đợi như những ngày xưa? Lớp vỏ thô ráp này, trái tim đầy sẹo này Chỉ muốn được gục ngã dưới chân người ngay Cho con xin một lần Buông bỏ những phân vân Để bình yên thấm đẫm Trong vòng tay ân cần Vỡ òa đi! Tiếng kèn đồng hãy rền vang! Quăng bỏ hết những hào nhoáng, những gian nan! Con đã về! Mẹ ơi con đã về! Dòng sông này, bến đò này, lời thề này... Không còn là bóng ma của quá khứ tái tê! Nhìn xem! Ánh lửa bếp vừa nhen! Đuổi đi bóng tối, đuổi đi sự nhỏ nhen! Tôi đã về nhà! Tôi đã thực sự về nhà! Không còn dây điện chằng chịt Không còn máy móc gầm vang Chỉ có tiếng mưa rả rích Trên mái tôn cũ huy hoàng Kìa mái tôn rỉ sét hiện ra trong màn mưa Mẹ có còn thức đợi như những ngày xưa? Lớp vỏ thô ráp này, trái tim đầy sẹo này Chỉ muốn được gục ngã dưới chân người ngay Cho con xin một lần Buông bỏ những phân vân Để bình yên thấm đẫm Trong vòng tay ân cần
กำลังโหลด…