Vũ Điệu Đồng Hồ Cát
Linh38 воспр.
Mười tám tuổi, gót hài nhung đỏ Bước vào gian phòng nến đổ Đèn đồng treo cao, bóng đổ dài Hơi thở mùa đông trên vai Rèm nhung che khuất thế gian Chỉ còn âm vang cung đàn Harpsichord reo, phím gầy Ký ức hiện về đâu đây Tiếng Cor Anglais buồn bã Gió lùa qua kẽ lá Bản sonata bắt đầu Chìm trong sắc màu nhiệm màu Ta nghe nhịp tim, rất khẽ Một thời thanh xuân, mới mẻ Anh đứng đó, vĩ cầm run rẩy Nhành hoa tuyết ép vào trang giấy Giai điệu rơi, trắng muốt hư vô Như sóng xô vào bến bờ Mùa đông năm ấy, vương lại đây Một chút hương sương, vơi đầy (Ooh, ooh, ooh) Nhành tuyết mỏng manh (Ooh, ooh, ooh) Tan trong mắt xanh Mưa bất chợt, gõ nhịp mái kính Bản nhạc đang say, chợt lặng thinh Nến tan ra, lệ vàng óng ánh Trong căn phòng, hơi lạnh Tiếng cello kể chuyện một mình Về một mối tình, lặng thinh Đàn dây kéo lên, nghẹn ngào Biết gửi lòng mình, về đâu? Bóng tối bao trùm, lối nhỏ Chút tàn dư, của lửa Khán giả về hết, im lìm Em mải miết đi, kiếm tìm Một hình bóng cũ, xa xăm Ngủ yên trong những, tháng năm Anh đứng đó, vĩ cầm run rẩy Nhành hoa tuyết ép vào trang giấy Giai điệu rơi, trắng muốt hư vô Như sóng xô vào bến bờ Mùa đông năm ấy, vương lại đây Một chút hương sương, vơi đầy Hành lang tối, ta chạm mặt nhau Không một câu chào, không đớn đau Chỉ có tiếng sáo gỗ, vang lên Gọi tên những điều, không tên Áo choàng anh, đượm mùi gió Em đứng đó, như hoa cỏ Lặng nhìn nhau, trong phút giây Rồi tan biến, theo khói mây Trang chương trình, giờ đã cũ Ký ức nằm ngoan, ngủ rũ Mỗi khi nghe, tiếng đàn vang Lại thấy mùa đông, ngỡ ngàng Năm tháng trôi, như dòng nước Cầu mong điều gì, phía trước? Một nhành hoa, ép trong tim Cả đời em, vẫn đi tìm Anh đứng đó, vĩ cầm run rẩy Nhành hoa tuyết ép vào trang giấy Giai điệu rơi, trắng muốt hư vô Như sóng xô vào bến bờ Mùa đông năm ấy, vương lại đây Một chút hương sương, vơi đầy (Ooh, ooh, ooh) Nhành tuyết mỏng manh (Ooh, ooh, ooh) Tan trong mắt xanh
Загрузка…