Vết Chì Mùa Hạ Cũ
Linh35 воспр.
Nắng xiên khoai qua lớp kính mờ bụi Hạt li ti nhảy múa không lời Tôi chạm vào những lồi lõm đơn côi Vết xước này bao giờ lên ngôi? Khung gỗ mục nghiêng mình trong tối Kể câu chuyện về những lần lạc lối Dây đàn viola rung lên nghẹn lời Delay vang vọng giữa khoảng không rơi Mọi thứ trôi Mọi thứ vơi Chờ đợi một lần được thảnh thơi Vết xước là thật Nỗi đau là thật Vẻ đẹp nằm ở những chỗ sần sật Không cần phẳng lì Không cần vô tri Tôi yêu những gì đã cũ kĩ Nét vẽ thời gian không cần giấu đi Đếm đi, một, hai, ba Những vết hằn của chúng ta Đếm đi, một, hai, ba Hóa ra là đóa hoa Lọ mực đổ trên nhãn tên trắng Loang lổ như một lời thú nhận Tôi là thủ thư của những tĩnh lặng Giam mình trong những ngày vắng Soi gương qua lớp sơn dầu nặng Thấy mình cũng đầy những mảng tối phẳng Tiếng trống máy rơi nhịp rời rạc Như tim tôi đập bản nhạc khác Không cần đúng Không cần sai Chỉ cần biết mình là ai Vết xước là thật Nỗi đau là thật Vẻ đẹp nằm ở những chỗ sần sật Không cần phẳng lì Không cần vô tri Tôi yêu những gì đã cũ kĩ Nét vẽ thời gian không cần giấu đi Mở toang cửa sổ Hào quang sụp đổ Chân lý hiện ra từ những vết rỗ Tôi không hoàn hảo Tranh không hoàn hảo Chúng ta là một bản thể huyền ảo Không cần che đậy bằng lớp vỏ giả tạo Lớp bụi, lớp bụi, lớp bụi Màu mực, màu mực, màu mực Vết trầy, vết trầy, vết trầy Chính là tôi đây Chính là tôi đây Vết xước là thật Nỗi đau là thật Vẻ đẹp nằm ở những chỗ sần sật Không cần phẳng lì Không cần vô tri Tôi yêu những gì đã cũ kĩ Nét vẽ thời gian không cần giấu đi
Загрузка…