Nắng Nghiêng Hiên Nhà
Minh79 воспр.
Sương sớm rơi mềm trên lối nhỏ Gió lay nhè nhẹ tà áo đỏ Phố cũ còn say giấc nồng nàn Mình ngồi bên nhau giữa Hội An Qua một đêm dài dạo phố đông Đèn lồng còn rực ở trong lòng Giờ đây chỉ có hai chúng ta Nghe đời trôi đi thật là xa Tiếng sáo tre vi vút lưng trời Nhẹ như hơi thở khẽ buông lơi Bàn tay em đặt trên bàn gỗ Giấu đi những phút giây bỡ ngỡ Ly cà phê sữa còn bốc khói Nắng xuyên kẽ lá chẳng cần nói Tình mình như gió thoảng qua thềm Dịu dàng và êm, thật là êm Không cần vồ vập hay vội vã Cứ thế bình yên giữa phố xá Chỉ cần ánh mắt chạm vào nhau Là đủ hiểu hết những niềm đau Bossa nhịp nhàng theo tiếng đàn Nỗi buồn theo khói cũng dần tan Ấm áp Sol trưởng trong sớm mai Ta tựa vai nhau chẳng hề sai Tờ giấy em ghi vội trên bàn Chữ tình nét mực vẫn chưa tan “Cảm ơn anh vì đêm hôm qua” Lời nhắn đơn sơ mà thiết tha Tiếng double bass trầm và ấm Nhịp trống caxixi gõ thật chậm Như nhịp tim mình đang hòa chung Trong một không gian thật lạ lùng Phố cổ thức giấc trong hiền hòa Tiếng rao đầu ngõ vang thật xa Nhưng ở nơi đây chỉ có mình Đón nhận tia nắng thật lung linh Không cần hoa mỹ hay lời ca Chỉ cần đôi ta chẳng rời xa Ly cà phê sữa còn bốc khói Nắng xuyên kẽ lá chẳng cần nói Tình mình như gió thoảng qua thềm Dịu dàng và êm, thật là êm Không cần vồ vập hay vội vã Cứ thế bình yên giữa phố xá Chỉ cần ánh mắt chạm vào nhau Là đủ hiểu hết những niềm đau Thì thầm bên tai tiếng thở dài Quên hết chuyện đời những đúng sai Chỉ còn mùi hương cà phê đắng Quyện vào trong nắng chút tĩnh lặng Ly cà phê sữa còn bốc khói Nắng xuyên kẽ lá chẳng cần nói Tình mình như gió thoảng qua thềm Dịu dàng và êm, thật là êm Không cần vồ vập hay vội vã Cứ thế bình yên giữa phố xá Chỉ cần ánh mắt chạm vào nhau Là đủ hiểu hết những niềm đau
Загрузка…