Phượng Cuối Mùa Ly Hương
Minh33 воспр.
Nắng chiều vương bến sông Con nước trôi mênh mông Ghé hàng trà chén nồng Cô hàng cười rất hồng Khăn rằn che mái đầu Thẹn thùng giấu kín niềm đau Đậu ván thơm khói bay Ánh mắt ai quá say Rượu chưa uống đã đầy Bông sữa rơi trắng gầy Đường đất sau trận mưa Kỷ niệm biết mấy cho vừa Gió đưa điệu lý qua cầu Tình ta biết gửi về đâu Mai này cách biệt phương trời Đừng quên câu hứa đầu môi Mai anh đi xa rồi Bỏ lại bến sông trôi Lời thề non hẹn biển Gửi lại người thương mến Đàn tài tử buông lơi Nghe xót xa một đời Kênh rạch xưa vẫn đó Mà người đi phương nao Hương chè đậu ván còn đây Mà người em nhỏ hao gầy Đường chiều vắng tiếng hò khoan Lòng anh bao nỗi dở dang Nhớ dáng người vấn khăn Vết thời gian in hằn Dưới gốc mù u già Tiếng đàn nguyệt ngân xa Rung nhịp lòng thiết tha Tình quê hương mãi đậm đà Đàn kêu tích tịch tình tang Ai đem chia cắt đôi đàng Dòng kênh xanh ngắt ngày xưa Giờ đây chỉ có cơn mưa Ướt vai gầy người ở lại Thương cho mối tình chia phôi Mai anh đi xa rồi Bỏ lại bến sông trôi Lời thề non hẹn biển Gửi lại người thương mến Đàn tài tử buông lơi Nghe xót xa một đời Kênh rạch xưa vẫn đó Mà người đi phương nao Mai anh đi xa rồi Bỏ lại bến sông trôi Lời thề non hẹn biển Gửi lại người thương mến Đàn tài tử buông lơi Nghe xót xa một đời Kênh rạch xưa vẫn đó Mà người đi phương nao
Загрузка…