Vết Trầy Hoàn Hảo
Linh4 main
Tầng mười hai mưa rơi Gió lùa qua khe thôi Căn phòng đầy hơi ẩm Tôi dọn dẹp âm thầm Chiếc tủ gỗ kịt kịt Bụi bám đầy mờ mịt Một hộp giấy đầy tơ Mở ra cả trời thơ Cuống vé phim nhạt màu Hóa đơn nằm thật đau Năm mười chín hai mươi Chẳng nhớ rõ nụ cười Chúng ta không lừa dối Gió cuốn đi mỗi lối Lời hứa như bình lê Rơi xuống thềm tái tê Anh lớn về phía nắng Tôi rẽ vùng im lặng Chưa kịp câu từ biệt Lòng cứ mãi da diết Kính mờ giọt nước đọng Trôi theo dòng viễn vông Kính mờ giọt nước đọng Trôi theo dòng viễn vông Lớn lên khác chiều Quên nói bao điều Lớn lên khác chiều Quên nói bao điều (Nửa nói nửa hát) Ly nhựa ghi tên hai đứa Nhiều đá thêm chút dư thừa Hồi đó nghèo mà vui Giờ giàu nhưng mà thôi Ký ức đọng mặt kính Chạm vào là biến hình Tiếng thủy tinh vỡ tan Trong không gian ngỡ ngàng Nhịp tim đập vội vàng Chuyến tàu đêm muộn màng Thời gian là phép thử Biến tình thành quá khứ Không ai sai chuyện này Chỉ là rời bàn tay Hai mầm cây chung gốc Vươn về phía trời độc Lời thề không là mây Chẳng thể giữ ở đây Phim đã tan lâu lắm Ghế trống đầy bụi bặm Anh tìm đại dương mới Tôi đợi mưa rụng rơi Lời chào ở đầu môi Hết một đời rồi Kính mờ giọt nước đọng Trôi theo dòng viễn vông Kính mờ giọt nước đọng Trôi theo dòng viễn vông Lớn lên khác chiều Quên nói bao điều Lớn lên khác chiều Quên nói bao điều Những tờ giấy đã vàng Chuyện tình mình dở dang Chẳng ai cần giải thích Giữa những điều công kích Cất lại vào ngăn tủ Cho nỗi buồn đi ngủ
Memuatkan…