Vũ Điệu Đồng Hồ Cát
Linh38 main
Hiên nhà cũ, nắng vừa tan Tách trà nóng, khói nhẹ lan Lá khô rụng, rớt trên bàn Chuyện ngày cũ, cứ miên man Em ngồi đây, giữa chiều vàng Nghe thời gian, khẽ lật trang Mười bảy tuổi, mình hay mơ Viết lên giấy, những vần thơ Hứa cùng nhau, chẳng ơ thờ Đợi chờ nhau, đến bao giờ Cây bàng năm ấy, nay cao rồi Nhưng người năm ấy, đi xa xôi Gió mùa thu thổi, mây cứ trôi Kỷ niệm còn đó, chẳng phai phôi Em ngồi đây hát, một mình thôi Trà tàn hơi ấm, đọng trên môi Cây bàng xanh lá, người đâu rồi? Lời thề xưa cũ, bạc như vôi? Gốc cây ấy, vỏ sần sùi Dấu tay khắc, vẫn chưa nguôi Ngày mình trồng, thật vui cười Giờ mình em, thấy ngậm ngùi Nhưng lòng em, chẳng sụt sùi Chỉ là thương, phút ngọt bùi Này anh ơi, anh khỏe không? Phố bên đó, có lạnh không? Cây bàng nhỏ, đã trổ bông? Hay chỉ còn, những khoảng không? Cây bàng năm ấy, nay cao rồi Nhưng người năm ấy, đi xa xôi Gió mùa thu thổi, mây cứ trôi Kỷ niệm còn đó, chẳng phai phôi Em ngồi đây hát, một mình thôi Trà tàn hơi ấm, đọng trên môi Mùa thu đi qua, đông lại tới Nỗi nhớ trong lòng, mãi không vơi Chẳng oán trách chi, chuyện lứa đôi Chỉ là ký ức, quá đẹp thôi Cảm ơn anh nhé, một thời tôi Cây bàng năm ấy, nay cao rồi Nhưng người năm ấy, đi xa xôi Gió mùa thu thổi, mây cứ trôi Kỷ niệm còn đó, chẳng phai phôi Em ngồi đây hát, một mình thôi Trà tàn hơi ấm, đọng trên môi Bàng ơi bàng hỡi, che bóng mát Cho người đi xa, không đi lạc Cho lời em hát, bớt chua chát Giữa mùa thu rơi, đầy xơ xác
Memuatkan…