Cánh Buồm Bạc Màu
Minh30 main
Ghé lại con hẻm nhỏ Nắng chiều vàng lấp ló Năm thứ ba trọ ở đây Kỷ niệm còn đong đầy Mùi mì xào thơm nức Làm lòng mình rạo rực Tiếng xe đạp cũ kỹ Chạy qua bao nghĩ suy Dừng chân trước mái hiên Quên hết mọi ưu phiền Thấy dáng người quen thuộc Ngày xưa mình từng ước Chia nhau ổ bánh mì Dưới cơn mưa lầm lì Thanh xuân ta gửi lại Những vụng dại phôi phai Cảm ơn vì đã đến Dù chẳng thành bến đỗ Chút tiếc nuối vỗ về Giữa dòng đời mải mê Ấm áp một góc nhỏ Trong lòng mình luôn có (Ooh ooh) Mì xào thơm nức mũi (Ooh ooh) Chuyện cũ chẳng hề bụi Cậu giờ đây khác trước Tự tin từng bước chân Không còn là cô bé Hay khóc nhè phân vân Hỏi thăm vài câu nói Nghe lòng mình bồi hồi Căn phòng tầng ba ấy Giờ người lạ thuê rồi Dừng chân trước mái hiên Quên hết mọi ưu phiền Thấy dáng người quen thuộc Ngày xưa mình từng ước Chia nhau ổ bánh mì Dưới cơn mưa lầm lì Thanh xuân ta gửi lại Những vụng dại phôi phai Cảm ơn vì đã đến Dù chẳng thành bến đỗ Chút tiếc nuối vỗ về Giữa dòng đời mải mê Ấm áp một góc nhỏ Trong lòng mình luôn có Có những điều không trọn vẹn Lại đẹp hơn một lời hẹn Tiếng piano nhẹ rơi Gửi lời chào muộn màng Vào khoảng không thênh thang Mọi thứ thật nhẹ nhàng Mình nhìn nhau mỉm cười Hai người lớn bận bịu Nhưng trong mắt vẫn giữ Một chút gì nâng niu Hẻm nhỏ giờ chật chội Ai cũng vội vã đi Chỉ còn mùi mì xào Đọng lại trên hàng mi Thanh xuân ta gửi lại Những vụng dại phôi phai Cảm ơn vì đã đến Dù chẳng thành bến đỗ Chút tiếc nuối vỗ về Giữa dòng đời mải mê Ấm áp một góc nhỏ Trong lòng mình luôn có
Memuatkan…