M
歌詞
Mưa phùn rơi rất nhẹ Bên hiên quán vắng vẻ Hồ Tây mờ sương khói Gió đông về khẽ gọi Lá bàng đỏ rụng rơi Lặng lẽ giữa đất trời Chạm vào sợi len cũ Màu thời gian đã phủ Kỷ niệm tựa bài thơ Ngủ quên trong ngăn nhớ Gói ghém những sợi nắng vàng Mùa đi qua thật khẽ khàng Tình mình tựa khói mây Tan biến khỏi tầm tay Chút ấm nồng còn lại Chấp nhận lòng chẳng ngại Mùa cũ chạm vào tay Hương cà phê nồng cay Ooh, khói sương nhạt nhòa Ooh, tình cũng đã xa Nhẹ nhàng như hơi thở Chẳng còn gì bỡ ngỡ Tiếng sáo gỗ vương vấn Mưa rơi đầy một ngần Wurlitzer nảy chữ Nhắc lại chuyện quá khứ Người giờ ở nơi đâu? Có còn nhớ nhau lâu? Chạm vào sợi len cũ Màu thời gian đã phủ Kỷ niệm tựa bài thơ Ngủ quên trong ngăn nhớ Gói ghém những sợi nắng vàng Mùa đi qua thật khẽ khàng Tình mình tựa khói mây Tan biến khỏi tầm tay Chút ấm nồng còn lại Chấp nhận lòng chẳng ngại Mùa cũ chạm vào tay Hương cà phê nồng cay Không cần lời từ biệt Cũng chẳng cần tha thiết Cứ để gió cuốn đi Chẳng còn vương vấn chi Chiếc khăn len giữ lại Một thời ta khờ dại Duyên dáng nụ cười phai Gói ghém những sợi nắng vàng Mùa đi qua thật khẽ khàng Tình mình tựa khói mây Tan biến khỏi tầm tay Chút ấm nồng còn lại Chấp nhận lòng chẳng ngại Mùa cũ chạm vào tay Hương cà phê nồng cay
コメント (0)
読み込み中…