Vết Xước Đêm Mưa
Minh48 回再生
Mưa phùn rơi trên phố lẻ Gió lùa qua khe cửa khẽ Ta ngồi đây với đêm dài Điếu thuốc tàn trên gạt tạn Kỷ niệm xưa giờ đã cạn Chẳng còn ai đợi ngày mai Tường vôi vàng hoen vết ẩm Cà phê đen đặc vị đắng Nhấp một ngụm thấy đời buồn Ba mươi tuổi đầu lầm lũi Nỗi nhớ này sao không nguôi Để lệ sầu cứ thế tuôn Không oán trách một lời nào Chỉ thấy lòng mình hư hao Như tiếng đàn rung rệu rã Giữa dòng đời đầy sỏi đá Ta mất nhau thật rồi sao? Blues cho người tình cũ Ngủ quên trong gác nhỏ này Men sầu làm ta say Khói trắng bay đầy tay Thôi thì cứ để mặc kệ Những lời thề đã vội bay Đời người như cơn gió lay (Tiếng harmonica thổi dài) (Tiếng piano lửng lơ) Ừ thì thôi Thế thôi (Call-and-Response Section) (Hát): Ta hỏi đêm sao quá lặng? (Harmonica): *Tiếng thổi đáp lại u uất* (Hát): Hay tại lòng ta trĩu nặng? (Harmonica): *Tiếng rung trầm buồn* (Hát): Em giờ chắc đã quên rồi (Harmonica): *Tiếng bend nốt cao vút* (Hát): Chỉ còn mình ta đơn côi Quán cũ giờ đây vắng vẻ Chủ quán chẳng còn nhận ra Ta là kẻ lạ đi qua Tìm lại chút hương ngày cũ Tìm lại một thời ấp ủ Giờ chỉ còn là bóng ma Tiếng Resonator gảy buồn Bass walk đều bước chân đơn Organ Hammond ấm áp Như vỗ về lòng tan nát Đừng buồn chi nữa người ơi Cuộc đời vẫn cứ trôi thôi Blues cho người tình cũ Ngủ quên trong gác nhỏ này Men sầu làm ta say Khói trắng bay đầy tay Thôi thì cứ để mặc kệ Những lời thề đã vội bay Đời người như cơn gió lay (Tiếng trống shuffle chậm lại) (Chỉ còn tiếng guitar slide và harmonica) Một điếu thuốc cuối Một ngụm đắng môi Tình mình thế thôi Trời hửng sáng nơi phố huyện Kết thúc một bản tình riêng Ta đứng dậy phủi bụi trần Quên đi những lần ân hận Quên đi một đời lận đận Để lòng mình được bình yên Blues cho người tình cũ Ngủ quên trong gác nhỏ này Men sầu làm ta say Khói trắng bay đầy tay Thôi thì cứ để mặc kệ Những lời thề đã vội bay Đời người như cơn gió lay (Tiếng harmonica nhỏ dần) (Tiếng piano gõ nốt cuối) Ngủ đi thôi Tình ơi
読み込み中…