H
歌詞
Chiều rơi trên mái ngói Rêu phong phủ kín lối Con về đứng giữa hiên Lòng nặng những ưu phiền Cánh cửa khép im lìm Chẳng còn ai để tìm Chỉ thấy bóng thời gian Trôi qua kẽ tay ngoan Gió thu thổi qua kẽ lá Ký ức hiện về thật lạ Mùi trà cũ vương trên áo Lời dặn dò thuở chiêm bao Con giờ đã lớn khôn Nhưng lòng vẫn cô đơn Khói bếp bay ngang trời Nhớ dáng bà ngồi đợi Câu nói xưa chưa hiểu Nay hóa thành chơi vơi Đời người như bóng nắng Chút trà chiều cay đắng Lời bà ru dịu êm Thấm vào tim lặng im Bà ơi con đã hiểu Thấu hết những điều Ngày xưa bà hay nói Giữa làn khói mồ côi Bếp củi giờ lạnh ngắt Nước mắt con chợt thắt Nhớ ngày bé lon ton Theo chân bà lên cồn Bàn tay gầy run rẩy Chăm chút từng nhành cây Giờ chỉ còn hư hao Dưới bầu trời xanh cao Nhớ mùi hương của đất Nhớ tình thương chân thật Nhớ lời ru trong gió Nhớ hiên nhà ngày đó Thời gian trôi nhanh quá Lớn rồi mới nhận ra Những điều giản đơn nhất Là điều khó giữ nhất Bà giờ là mây trắng Để lại hiên nhà vắng Một mình con đứng đây Giữa mùa thu hao gầy Khói bếp bay ngang trời Nhớ dáng bà ngồi đợi Câu nói xưa chưa hiểu Nay hóa thành chơi vơi Đời người như bóng nắng Chút trà chiều cay đắng Lời bà ru dịu êm Thấm vào tim lặng im Bà ơi con đã hiểu Thấu hết những điều Ngày xưa bà hay nói Giữa làn khói mồ côi
コメント (0)
読み込み中…