Sóng Rừng Năm Ấy
Minh70 回再生
Hiên nhà trọ, mấy viên gạch cũ Cốc trà nguội, khói sương mờ phủ Mưa cuối hạ Thấm vào vai gầy Đời trôi nhanh quá Như một áng mây Ba mươi tuổi Ngồi nghe gió lay Nhớ ngày ấy, chiếc xe đạp rỉ Chở lời hứa, cứ ngỡ bền bỉ Đường phượng vĩ Xác hoa đỏ thắm Tay nắm chặt Dù đời xa xăm Ta cứ đi Chẳng ngại thăng trầm Tiếng kèn môi, thổi vào đêm vắng Nhịp gỗ gõ, đều trong thinh lặng Tôi mỉm cười Nhìn về phía xa Chẳng còn đau đớn Chuyện của chúng ta Tuổi mười tám, thương người hết lòng Dòng đời chảy, như nước ra sông Lời hẹn ước Giờ thành hư không Nhưng hơi ấm ấy Vẫn còn bên trong Cảm ơn người Đã từng đợi mong Cho tôi biết Thế nào là hồng Trà đã nguội Lòng đã yên Những muộn phiền Thôi ngủ yên Giờ người chắc, ấm êm bên ấy Tôi ngồi đây, ngắm mưa rơi gầy Chẳng oán trách Chẳng còn thở than Thanh xuân đó Là một món quà Dẫu bây giờ Mọi thứ trôi xa Ký ức cũ, như thước phim màu Không còn nữa, những nỗi niềm đau Ta đã sống Thật thà với nhau Dù về sau Chẳng chung nhịp cầu Cứ nhẹ nhàng Để gió cuốn đi mau Tuổi mười tám, thương người hết lòng Dòng đời chảy, như nước ra sông Lời hẹn ước Giờ thành hư không Nhưng hơi ấm ấy Vẫn còn bên trong Cảm ơn người Đã từng đợi mong Cho tôi biết Thế nào là hồng Tiếng mưa rơi Tí tách bên đời Lời chưa nói Thôi đành buông lơi Tuổi mười tám, thương người hết lòng Dòng đời chảy, như nước ra sông Lời hẹn ước Giờ thành hư không Nhưng hơi ấm ấy Vẫn còn bên trong Cảm ơn người Đã từng đợi mong Cho tôi biết Thế nào là hồng
読み込み中…