Gió Thoảng Qua Ly Cà Phê
Linh63 diputar
Mười năm nhuộm sắc thời gian Lối xưa giờ đã sang trang Lá sấu rụng vàng thênh thang Lòng em chợt thấy ngỡ ngàng Tình xưa giờ hóa mây ngàn Tiệm cũ cà phê góc đường Vẫn vương một chút mùi hương Tiếng đài vang bản yêu thương Nghe sao mà thấy vấn vương Lòng còn nặng nợ tơ vương Ngày đó mình chưa biết sầu Chưa biết chia cách về đâu Chỉ biết yêu đến bạc đầu Ngỡ rằng tình mãi đậm sâu Nhưng đời chia rẽ nhịp cầu Em không trách cứ gì đâu Dù cho tình đã phai màu Mười năm một giấc chiêm bao Kỷ niệm vẫn mãi ngọt ngào Góc tim thầm gọi tên nhau Người đi biền biệt phương nao Để lại nỗi nhớ dâng trào Lá sấu vẫn rụng xôn xao Như lời thủ thỉ năm nào Khi mình còn ở bên nhau Ngày đó mưa đổ trên vai Lá rơi phủ kín gót hài Chẳng mong gì chuyện tương lai Chỉ cần tay nắm đan tay Nào ngờ giờ rẽ chia hai Cà phê đắng ở đầu môi Nhìn lá sấu rụng bồi hồi Kỷ niệm xưa cũ đây rồi Nhưng người biền biệt xa xôi Để mình em đứng đơn côi Giờ đây tóc đã nhạt màu Thương nhớ gửi gió về đâu Không oán chẳng hận gì nhau Chỉ là một chút thương đau Giấu vào trong những đêm thâu Em không trách cứ gì đâu Dù cho tình đã phai màu Mười năm một giấc chiêm bao Kỷ niệm vẫn mãi ngọt ngào Góc tim thầm gọi tên nhau Dòng đời xuôi ngược bao lâu Tình đầu còn đậm chiều sâu Dù không chung nhịp nhịp cầu Chẳng hề oán hận u sầu Gửi người ở tận phương đâu Em không trách cứ gì đâu Dù cho tình đã phai màu Mười năm một giấc chiêm bao Kỷ niệm vẫn mãi ngọt ngào Góc tim thầm gọi tên nhau Người đi biền biệt phương nao Để lại nỗi nhớ dâng trào Lá sấu vẫn rụng xôn xao Như lời thủ thỉ năm nào Khi mình còn ở bên nhau
Memuat…