Vũ Điệu Đồng Hồ Cát
Linh38 diputar
Mưa Sài Gòn rơi trên những phiến rêu phong Mùi toan cũ quyện vào hơi thở ấm nồng Căn phòng im lìm, vệt nắng đã tắt dòng Chỉ còn riêng em với nỗi nhớ mênh mông Mười năm dài đằng đẵng như một giấc mộng Giam cầm trái tim trong khoảng không trống rỗng Tiếng Harpsichord vang vọng từ xa xăm Gợi lại bao nhiêu ký ức đã âm thầm Bức họa kia vẫn đứng đó lặng câm Đợi chờ một người sau mười năm Mười năm trôi, nét mực chưa hề phai Ánh mắt anh vẫn dừng lại ở sớm mai Em vẽ tình ta bằng những tiếng thở dài Dẫu biết rằng chẳng còn có tương lai Vương vãi trên nền gạch hoa cũ kỹ Là những mảnh hồn em đầy mộng mị Sang trọng nỗi buồn, lộng lẫy những phân ly Đường cọ nghiêng che giấu những vết thương sâu Màu lam huyền ảo pha lẫn sắc u sầu Oboe trầm mặc kể chuyện thuở ban đầu Khi đôi mình còn chung một nhịp cầu Flute thoảng qua như tiếng gió lao xao Hỏi người phương ấy giờ đang ở chốn nào? Bức chân dung này vẫn cứ mãi thanh tao Tiếng Harpsichord vang vọng từ xa xăm Gợi lại bao nhiêu ký ức đã âm thầm Bức họa kia vẫn đứng đó lặng câm Đợi chờ một người sau mười năm Mười năm trôi, nét mực chưa hề phai Ánh mắt anh vẫn dừng lại ở sớm mai Em vẽ tình ta bằng những tiếng thở dài Dẫu biết rằng chẳng còn có tương lai Vương vãi trên nền gạch hoa cũ kỹ Là những mảnh hồn em đầy mộng mị Sang trọng nỗi buồn, lộng lẫy những phân ly Cello kéo dài những nhịp đập cô đơn Piano gõ nhịp cho nỗi nhớ dỗi hờn Em không khóc, chỉ là lòng trống trải hơn Giữa phòng tranh, giữa những lằn ranh trắng trơn Nghệ thuật là gì nếu không phải là anh? Là những mảnh ghép chưa bao giờ được lành Màu thời gian nhuộm trắng mái đầu Tình yêu ấy giờ đang ở đâu? Mười năm sau, mười năm sau Chỉ còn lại những vệt màu u uẩn Mười năm trôi, nét mực chưa hề phai Ánh mắt anh vẫn dừng lại ở sớm mai Em vẽ tình ta bằng những tiếng thở dài Dẫu biết rằng chẳng còn có tương lai Vương vãi trên nền gạch hoa cũ kỹ Là những mảnh hồn em đầy mộng mị Sang trọng nỗi buồn, lộng lẫy những phân ly
Memuat…