Khói Thuốc Bên Sông Thu
Minh48 diputar
Lon bia cuối đã nguội ngắt trên tay Gió lùa qua kẽ tóc bạc màu mây Tiếng còi xe dưới kia sao quá xa Chung cư già nua, hơi thở nhạt nhòa Ánh đèn vàng hắt qua lan can gỉ Chúng mình ngồi đây, chẳng ai nói gì Ngày mai là những chuyến xe dài Chẳng biết ai còn đợi chờ ai Thanh xuân như vệt nắng phai Đọng lại trên vai những mệt nhoài Gào lên giữa trời đêm mênh mông Tuổi trẻ này có gì để giữ không? Đèn vàng hắt bóng gỉ sét bên hiên Ký ức tan vào những nỗi muộn phiền Đừng khóc, đừng nói câu biệt ly Cứ để gió cuốn trôi những gì Mà ta từng mơ, mà ta từng say Trước khi tan vào khói bụi ban ngày Tan vào khói bụi ban ngày Tan vào những nỗi đọa đày Cháy hết đi đêm nay Mùi vôi vữa trộn lẫn khói thuốc tàn Câu chuyện dang dở, những lời chưa bàn Cậu đi phương Nam, tớ về phía Bắc Nỗi buồn giấu kín, chẳng ai thắc mắc Bức tường rêu phong ghi dấu tên ta Giờ chỉ còn là những mảnh vụn xa Cháy hết đi, những gã khờ Đợi chờ chi, những giấc mơ Thành phố này, sẽ quên ta Như chưa từng, ghé ngang qua Tiếng guitar gào xé màn sương Lạc lối giữa những ngã ba đường Ta ném lon bia vào khoảng không Để lại sau lưng những hoài mong Chạy đi! Đừng ngoảnh lại nhìn Đốt cháy hết những niềm tin! Không còn gì để mất Sự thật này quá chát Tiếng hát này vụn nát Tan vào trong tiếng nhạc Gào lên giữa trời đêm mênh mông Tuổi trẻ này có gì để giữ không? Đèn vàng hắt bóng gỉ sét bên hiên Ký ức tan vào những nỗi muộn phiền Đừng khóc, đừng nói câu biệt ly Cứ để gió cuốn trôi những gì Mà ta từng mơ, mà ta từng say Trước khi tan vào khói bụi ban ngày Im lặng Chỉ còn tiếng thở dài Im lặng Cho một sớm ngày mai Tan vào khói bụi ban ngày Tan vào những nỗi đọa đày Cháy hết đi đêm nay
Memuat…