Mùa Cũ Chạm Tay
Linh86 écoutes
Năm năm trôi qua nhanh như một hơi thở Góc quán cũ rêu phong vẫn nằm trăn trở Mùi khói thuốc nồng nàn làm lòng bỡ ngỡ Tôi về đây nhặt lại những gì dang dở Ly đen đá trên bàn giờ đã cạn khô Kỷ niệm xưa hiện về như một nấm mồ Tiếng piano buồn bã vang trong hư vô Lòng tôi giờ đây lạc giữa những cơ đồ Ánh đèn đường hiu hắt Nỗi đau này thắt chặt Bóng người xưa vừa qua Ngỡ như là phôi pha Lòng thầm gọi tên ai Dưới màn đêm u hoài Kìa cô gái mười chín Vẫn đứng đó lặng thinh Giữ một khối chân tình Soi rọi lại chính mình Đợi chuyến xe không tới Giấc mơ còn xa vời Hối tiếc cả một đời Lệ buồn chẳng ngừng rơi Tôi mặc áo khoác dày Em đứng giữa làn mây Vết sẹo vẫn còn đây Nỗi buồn còn lấp đầy Thời gian như sợi dây Trói buộc đôi bàn tay Cơn say này chưa gầy Nhớ thương còn bủa vây Đập tan sự im lặng Tiếng guitar chát đắng Nỗi buồn này quá nặng Giữa không gian phẳng lặng Hét lên cho thỏa lòng Giữa cuộc đời bão giông Chẳng còn gì hy vọng Trái tim này trống rỗng Người ấy bước thật nhanh Dưới vòm lá màu xanh Chẳng nhìn lại phía tôi Tất cả đã xa xôi Lời hứa xưa chưa nói Giờ chỉ là bóng tối Cuộc tình đã chia phôi Đắng cay trên vành môi Kìa cô gái mười chín Vẫn đứng đó lặng thinh Giữ một khối chân tình Soi rọi lại chính mình Đợi chuyến xe không tới Giấc mơ còn xa vời Hối tiếc cả một đời Lệ buồn chẳng ngừng rơi Mười chín tuổi xa xăm Ngủ yên dưới bóng râm Nỗi đau vẫn âm thầm Găm sâu vào ngàn năm Chuyến đi chưa bắt đầu Giấu kín những u sầu Biết tìm lại ở đâu Mối tình đầu đậm sâu
Chargement…