Vết Cà Phê Trên Bến Phà Cũ
Minh11 تشغيل
Ga nhỏ vắng người qua Mùi cà phê bay xa Thu mười tám hiền hòa Gió lùa qua kẽ lá Chiếc áo len mỏng tả Ta nhìn nhau lặng quá Cổ áo em bay trong gió Chút bối rối còn nằm đó Tiếng còi tàu vang lên thật rõ Chẳng ai kịp nói lời nào nhỏ Mảnh vé tàu đã úa vàng Chuyến đi ấy thật vội vàng Nắm tay một lúc rồi buông Chẳng để nước mắt kịp tuôn Ta cười chào nhau giữa phố Kỷ niệm giờ nằm trong sổ Nhẹ nhàng như mây trời đổ Năm ấy mình còn trẻ Đi xa thật lặng lẽ Năm ấy mình còn trẻ Yêu nhau thật nhỏ nhẹ Khói tàu tan vào sương Hai ngả của con đường Không hẹn ước dài lâu Chỉ là tạm biệt nhau Ghế gỗ cũ sờn màu Nắng rụng xuống từ đâu Sân ga chiều nay vắng lặng Chỉ còn lại vệt nắng phẳng Ký ức nằm trong im ắng Không còn vị gì chát đắng Mảnh vé tàu đã úa vàng Chuyến đi ấy thật vội vàng Nắm tay một lúc rồi buông Chẳng để nước mắt kịp tuôn Ta cười chào nhau giữa phố Kỷ niệm giờ nằm trong sổ Nhẹ nhàng như mây trời đổ Bao năm trôi qua rồi nhỉ? Chẳng còn gì là sầu bi Chỉ nhớ mùi hương vỉa hè Nhớ tiếng tàu lăn xập xình Mình nhìn lại mình khi ấy Thấy lòng bình yên biết mấy Mảnh vé tàu đã úa vàng Chuyến đi ấy thật vội vàng Nắm tay một lúc rồi buông Chẳng để nước mắt kịp tuôn Ta cười chào nhau giữa phố Kỷ niệm giờ nằm trong sổ Nhẹ nhàng như mây trời đổ Năm ấy mình còn trẻ Đi xa thật lặng lẽ Năm ấy mình còn trẻ Yêu nhau thật nhỏ nhẹ
جارٍ التحميل…